vBulletin Tema Arivi
ForumTrang chủThành viênBài mớiTìm kiếmUser CPĐăng kí Đăng nhập
 



Gửi bài mới Trả lời chủ đề này
Sun Aug 29, 2010 11:12 am


avatar
[Thành Viên_XTKG] - muacodontc01
-‘๑’- Quản Lý -‘๑’-
-‘๑’- Quản Lý -‘๑’-
Thông Tin muacodontc01 Huân Chương Huân Chương : Sao Mai Mắn
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 105
Sinh Nhật Sinh Nhật : 14/02/1982
Đến từ Đến từ : Một nơi nào đó trên trái đất
Châm Ngôn Châm Ngôn : Sống là cho đi đâu chỉ nhận riêng mình
$Tiền(  VNĐ) $Tiền( VNĐ) : 271221
Level: Kinh nghiệm: 105%
Sinh mệnh: 105/100
Pháp lực: /100

Bài gửiTiêu đề: Chữ người tử tù
Xem lý lịch thành viên

Chủ Đề: Chữ người tử tù
-------------------------------------------------------------------------

Cảnh cho chữ
Cảnh cho chữ được tác giả gọi là ''một cảnh tượng xưa nay chưa từng
có''. Mà đúng là chưa từng có thật. Bởi vì từ trước đến giờ, việc cho
chữ, vốn là 1 hình thức của nghệ thuật viết thư pháp tao nhả và có phần
đài các thường chỉ diễn ra trong thư phòng, thư sảnh, thế nhưng ở đây nó
lại được diễn ra nơi ngục tối chật hẹp, bần thỉu, hôi hám
''tường...gián''. Không chỉ thế, người cho chữ lại là 1 người tù cổ đeo
gông, chân vướng xiềng .Và với bút pháp tương phản bậc thầy NT đã làm
bật lên sự đối lập về nhiều mặt. Trong bối cảnh chật hẹp của nhà tù vẫn
có bó đuốc cháy đỏ rực thể hiện chí hướng cao cả của những con người,
trong cái mùi hôi của không gian lại có mùi thơm của mực, đặc biệt là
sâu trong trái tim của con người tưởng như là độc ác, tàn nhẫn đó lại là
''một tấm lòng trong thiên hạ''.
Vẻ đẹp rực rỡ của Huấn Cao hiện lên trong đêm viết chữ cho viên quản
ngục. Chính trong tình tiết này, cái mĩ và cái dũng hòa hợp. Dưới ánh
đuốc đỏ rực của một bó đuốc tẩm dầu, “một người tù cổ đeo gông, chân
vướng xiềng, đang dậm tô nét chữ trên tấm lụa trắng tinh căng trên mảnh
ván. Người tù viết xong một chữ, viên quản ngục lại vội khúm núm cất
những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiến lụa óng”. Hình ảnh người
tử tù trở nên ***g lộng, uy nghi. Viên quản ngục và thầy thư lại, những
kẻ đại diện cho xã hội đương thời thì bỗng trở nên nhỏ bé, bị động, khúm
núm trước người tử tù. Điều đó cho thấy rằng: trong nhà tù tăm tối
không phải những gì hiện thân cho cái ác, cái tàn bạo, cái xấu đang
thống trị mà chính là cái Đẹp, cái Dũng, cái Thiện, cái cao cả đang làm
chủ. Với cảnh cho chữ này, cái nhà ngục tăm tối đã đổ sụp, bởi vì không
còn kẻ phạm tội tử tù, không có quản ngục và thư lại, mà chỉ có người
nghệ sĩ tài hoa đang sáng tạo nên cái đẹp trước đôi mắt ngưỡng mộ sùng
kính của những kẻ liên tài, tất cả đều thấm đẫm ánh sáng thuần khiết của
cái đẹp, cái đẹp của thiên lương và khí phách.
Cũng với cảnh này, người tử tù đang đi vào cõi bất tử. Chỉ sáng mai HC
sẽ bị tử hình, nhưng chắc chắn rằng những nét chữ vuông vắn, tươi đẹp
hiện lên cái hoài bão tung hoành cả một đời của ông trên lụa bạch sẽ mãi
còn đó. Và nhất là lời khuyên của ông đối với viên quản ngục có thể coi
là lời di huấn của ông về đạo lí làm người trong thời đại nhiễu nhương
đó. Quan niệm của Nguyễn Tuân là cái Đẹp gắn liền với cái Thiện. Người
say mê cái đẹp trước hết phải là người có thiên lương. Cái Đẹp của
Nguyễn Tuân còn gắn với cái Dũng. Hiện thân của cái Đẹp là hình tượng
Huấn Cao với khí phách lừng lẫy đã sáng rực cả trong đêm cho chữ trong
nhà tù.
Bên cạnh hình tượng Huấn Cao ***g lộng, ta còn thấy một tấm lòng trong
thiên hạ. Trong đêm cho chữ, hình ảnh viên quản ngục cũng cảm động. ''Đó
là âm thanh trong trẻo chen vào giữa một bản đàn mà nhạc luật đều hỗn
loạn xô bồ''. Cái tư thế khúm núm, giọng nói nghẹn ngào, cái cúi đầu xin
bái lĩnh và cử chỉ run run bưng chậu mực không phải là sự quỵ lụy hèn
hạ mà là thái độ chân thành khiến ta có cảm tình với con người đáng
thương này.
“Chữ người tử tù” không còn là “chữ” nữa, không chỉ là Mỹ mà thôi, mà
“những nét chữ tươi tắn nó nói lên những hoài bão tung hoành của một đời
người”. Đây là sự chiến thắng của ánh sáng đối với bóng tối. Đấy là sự
chiến thắng của cái đẹp, cái cao thượng, đối với sự phàm tục nhơ bẩn,
cũng là sự chiến thắng của tinh thần bất khuất trước thái độ cam chịu nô
lệ. Sự hòa hợp giữa Mỹ và Dũng trong hình tượng Huấn Cao là đỉnh cao
nhân cách theo lí tưởng thẩm mĩ của Nguyễn Tuân, theo triết lí “duy mĩ”
của Nguyễn Tuân
Đoạn truyện ông Huấn Cao cho chữ là đoạn văn hay nhất trong truyện ngắn
“Chữ người tử tù”. Bút pháp điêu luyện, sắc sảo trong việc tạo dựng hình
tượng nhân vât chi tiết nào cũng gợi cảm, gây ấn tượng. Ngôn ngữ của
Nguyễn Tuân góc cạnh, sáng tạo và giàu tình cảm, cảm xúc dã mang người
đọc đến với một không khí cổ kính trang nghiêm đầy xúc động, có phần bi
tráng- một khung cảnh cổ xưa.

Chữ ký của muacodontc01

___________________________________

Đôi khi ... con người ta cần dừng lại ... dừng lại để rồi bước nhanh hơn ...

Đôi khi ... con người ta cần buông tay ... cần cho đi để rồi có nhiều hơn ...

Đôi khi ... con người ta cần khóc ... khóc thật lớn để rồi lại cười thật to ...

Đôi khi ... con người ta cần 1 mình ... 1 mình để biết có nhau là quan trọng như thế nào ...




Cám ơn bài viết Message reputation : 100% (1 vote)

Chữ người tử tùXem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
* Viết tiếng Việt có dấu, là tôn trọng người đọc.
* Chia sẻ bài sưu tầm có ghi rõ nguồn, là tôn trọng người viết.
* Thực hiện những điều trên, là tôn trọng chính mình.
-Nếu chèn smilies có vấn đề thì bấm A/a trên phải khung viết bài

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
CLUB Teen Kiên Giang :: 

-‘๑’-Diễn Đàn Học Tập -‘๑’-

 :: 

-‘๑’-Khối 11-‘๑’-

-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs